jeudi 30 mars 2017

tháng của những kẻ phải chịu nhiều bi kịch

Tháng 3.

Chính xác là ngày cuối cùng của tháng 3, một tháng tôi luôn cảm thấy khó chịu và thường gặp những chuyện khốn nạn nhất.

Kể cả đó là tháng mà Hoy sinh ra.

Kể cả đó là tháng mà mùa xuân thực sự bắt đầu.

Kể cả đó là tháng trời đất ấm dần lên, không gian như bừng nở, ngọt ngào và mời gọi.

Tôi vẫn không dám yêu thời gian này, tôi vẫn thấy nó phản trắc, tráo trở, ranh mãnh. Hoặc, có lẽ, vì bản thân tôi thấy mình kiệt quệ khi đối diện với nó, tháng 3.

Khi không chống đỡ nổi nữa, tôi quyết định xuôi theo nó. Ngồi một góc dịu dàng đọc sách, chấm dứt tất cả mọi chuyện láo nháo mất thời giờ, thôi nghĩ đến sinh nhai, và tìm kiếm cảm hứng trong những điều giản dị như, vẽ vời hay nấu nướng cho con.

Ngày không dài hơn, nhưng đỡ áp lực hơn. Tôi sẽ sống như vậy, sẽ từ chối ngay và luôn những việc không thích, nhấn nút ngay và luôn những kẻ không chân thành (hơi nhiều), vứt ngay và luôn những đồ đạc vô nghĩa.

Không có gì lớn lao lắm xảy ra. Nhưng đúng là hai mẹ con vui vẻ hơn, ngủ ngon hơn, ăn uống thú vị hơn.

Còn đòi hỏi gì được nữa.

samedi 28 mai 2016

thứ Bảy. nắng nóng.

Hôm nay Hoy mặc bộ quần áo màu xanh hải quân khoẻ mạnh, đã sắp lật được rồi. Lâu lắm mẹ chẳng viết gì, cả ngày chỉ bế bồng con, nấu cơm rửa bát, đọc sách. Ở nhà cũng không có bút màu toan để vẽ. Mọi thứ đều chờ.
Hoy ngủ rất ngoan. Hoy thức cũng rất là ngoan.
Mẹ cứ muốn ôm con thật chặt, rồi khi ôm con như vậy mới biết làm con đau.
Làm sao con có thể là con của mẹ được nhỉ? Vẫn thấy diệu kỳ quá...

mercredi 21 octobre 2015

p.

- hoy đi paris với mẹ nhé?
- ...
- đó là nơi mẹ đã trải qua tuổi thanh xuân rất cô đơn...

Đi đi. Không phải trong tâm tưởng nữa mà là đi thật, nếu như ở đâu chúng mình cũng tha hương.

samedi 10 octobre 2015

My foolish heart

Chiều tối mưa mưa, chạy xe trên đường gặp mấy hàng hoa ế chèo queo chìm đẫm trong bóng tối. Đi lườn lượn quanh mấy hàng không ưng bó nào, rủi thay gặp ông cuối cùng bán cúc hoạ mi 100k một mớ. Ổng bảo thế cô giả bao nhiêu, rồi ông chặn mẹ xe lại đéo cho đi nữa, huhu, đành nói 50k được hem anh. Ai ngờ ổng tút hoa ra buộc sau xe mình luôn. Thế là đi về không biết cắm đâu cho hết chừng ấy cành hoạ mi, ối giời! Đành chia ba, tặng cho thiên hạ hai, mình về cắm một, đầy ứ cả cái bình nước thuỷ tinh hihihi.

Hôm nay chẳng là ngày gì tuy cũng là một ngày đáng phải hỏi han nhau. Nhưng thôi, đời tôi thường hay im lặng, cho nó CHẤT.


lundi 5 octobre 2015

lang bang

Hôm nay đánh bài vui quá. Có lẽ là trận bài cuối cùng. Trận bài huyền thoại.
Vừa đánh vừa ăn bánh đa chấm sữa ông Thọ (sáng tối của Thuần Mèo), đảm bảo ngày mai đi ỉa chết thôi. Xong, thằng điên QQ không thôi than van, đến bài người khác nó cũng cho là đẹp hơn bài nó, cơm người khác ngon hơn cơm nó, chắc vợ người khác phải dâm hơn vợ nó thì nó mới đồng ý sống tiếp. Nghĩ đến lúc nó chết đi, bàn thờ thì chẳng có nhưng kiểu gì cũng phải cúng cho nó ba cân thịt ba chỉ luộc với một bát nước mắm tỏi ớt, vậy là nó ở dưới âm ty mới thoả lòng, không than van mộ thằng hàng xóm đẹp hơn hô hô.

Muốn đọc lại All quiet on the western front.

Muốn nằm nghe Neil Young.

Muốn nhìn thấy bé Hoy như nào, là trai hay gái.

Muốn ngày đó đến thật nhanh. Nhưng thôi, phải trưởng thành chậm rãi, nhỉ.

Không có gì thật khi được phanh phơi. Sự thật nằm trong im lặng đấy. 

mardi 29 septembre 2015

@ bé Hoy

Trời HN như điên như dại, bé Hoy mệt, mẹ cũng quá mệt. Cái mệt chẳng biết than với ai, không ai cả. Mẹ cứ tưởng tượng bé Hoy trách mẹ hư lắm, mẹ vẫn thức khuya không chịu bỏ thuốc, nghĩ toàn chuyện buồn tủi. Ừ, thế rồi mẹ ám thị rằng em rất mạnh mẽ, em sẽ vượt qua tất cả, dìu cả mẹ qua cơn bĩ cực này.
Đã đến lúc phải đi. Mẹ chọn cho em ngày cuối tháng 10. Hi vọng nơi đó hai đứa mình sống thanh thản hơn.
Mẹ yêu bé Hoy!

lundi 21 septembre 2015

Cốm

Quá sáng ngủ dây, trời mưa lúc mỏng lúc dày, tối om om, buồn man mác. Kiểu không có sự vụ gì để buồn, nhưng trông ra trời mưa thì nao nao khó tả. Đang ngồi uống ly cafe đầu ngày thì, nghe tiếng rao Ai Cốm đê...Xoay lưng lại, trông thấy một cụ già, tóc bạc phơ. Cụ già giống như bước ra từ truyền thuyết. Cụ cắp cái thúng, trong thúng có cốm đậy lá sen, cùng với một cái cân, tay còn lại cụ xách cái làn đỏ, cũng chứa đầy lá sen. Cụ bảo cụ đến từ Mễ Trì. Cái làng ấy giờ như cứt rồi, bọn nó bán hết đất đai, bán cả uỷ ban, cả bệnh viện, cả đường đi. Thế các con cụ? Chúng nó lô đề cờ bạc sạch cửa sạch nhà. Cụ bán một cân cốm giá 200k.
Tôi nhớ em Cốm. Em ngây thơ tần tảo. Em ngu ngu.
Nhưng tôi thích lily hơn. Tôi khoái cái gì cuồng nhiệt, điên rồ, bi kịch.
Hết buổi sáng.